HỒN THƠ VIỆT
Đăng nhập để khỏi phải bị quảng cáo quấy rầy!

HỒN THƠ VIỆT

DIỄN ĐÀN NHỮNG NGƯỜI YÊU THƠ VIỆT NAM, YÊU TÂM HỒN THƠ ĐẬM ĐÀ BẢN SẮC VIỆT
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Top posters
buixuanphuong09
 
Nguyễn Thành Sáng
 
haminhgiang
 
Lê Hải Châu
 
thanhhuong
 
Nguyên Hữu
 
thamthyphuong
 
thanhtracnguyenvan
 
tranduyhanh
 
Phansiphu
 
April 2018
MonTueWedThuFriSatSun
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30      
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 0 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 0 Khách viếng thăm :: 1 Bot

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 190 người, vào ngày Tue May 10, 2016 8:24 pm
Social bookmarking
Social bookmarking digg  Social bookmarking delicious  Social bookmarking reddit  Social bookmarking stumbleupon  Social bookmarking slashdot  Social bookmarking yahoo  Social bookmarking google  Social bookmarking blogmarks  Social bookmarking live      

Bookmark and share the address of HỒN THƠ VIỆT NAM on your social bookmarking website

Bookmark and share the address of HỒN THƠ VIỆT on your social bookmarking website
Most Viewed Topics
BA BÀI THƠ MÙA THU CỦA NGUYỄN KHUYẾN
Hà Minh Giang - nhà thơ chiến sĩ
Tuyển tập một trăm bài thơ hay nhất thế kỷ XX
XUẤT XỨ CÂU "NHÂN SINH THẤT THẬP CỔ LAI HY"
Hài hước việc lén lút truyện sex của bố mẹ
Tìm hiểu thơ song thất lục bát
Bài thơ Biển của Xuân Diệu
Trang giấy học trò -thơ Chính Hữu - một bài thơ hay
Ca dao tình yêu quê hương đất nước
BÀI THƠ CON ỐC _ Tặng bác Haminhgiang
Statistics
Diễn Đàn hiện có 550 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: Gialonghpnew

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 10634 in 2682 subjects
trang thơ hay
http://lucbat.com/
Diễn Đàn

Share | 
 

 Trường ca : TÌNH CA SÔNG HOẠT (phần cuối)

Go down 
Tác giảThông điệp
Tống Hồ Chất



Tổng số bài gửi : 27
Join date : 19/01/2017
Age : 57
Đến từ : Hà Trung, Thanh Hóa

Bài gửiTiêu đề: Trường ca : TÌNH CA SÔNG HOẠT (phần cuối)   Mon Apr 02, 2018 4:48 pm

Trường ca: TÌNH CA SÔNG HOẠT (phần cuối)

PHẦN THỨ TƯ
NGƯỜI CON ANH DŨNG


CHƯƠNG 1

Ấm sao hạnh phúc cả đôi nhà,
Tíu tít ai bằng đón mẹ ta.
Cơ cực vì con... vui biết mấy,
Gian nan cùng vợ ...ấm thay là.

Miệng nhai cơm búng,... lưỡi lừa xương,
Vợ bón chồng đơm rộn bữa thường.
Chắc mẹ ngày xưa nuôi dưỡng thế,
Trải rồi mới tỏ sự yêu thương...


Dào dạt buồng trong lẫn mái hiên,
Mẹ cha anh chị hởi lòng thêm.
Tưởng như em vẫn còn bên cạnh,
Năm tháng khuây nguôi nỗi muộn phiền.

Tuy hai mà một khác gì nhau,
Thắm đượm keo sơn mỗi sớm chiều.
Khi với hai con đầy quý mến,
Lúc thì công việc ngát tình sâu!

Khen người lòng dạ sắt son,
Hiếu trung đã vẹn lại tròn nghĩa ân.
Mặn mà biết mấy mươi xuân,
Tương lai hạnh phúc bội phần hơn xưa.

*
Thế cuộc vần xoay mỗi lúc mau,
Phong trào cách mạng đã lan sâu...
Truyền đơn áp phích trao tay khắp,
“Hỡi kiếp cần lao, đứng dậy nào !”


Anh vào “Hội kín” giúp em đi,
Theo Hội mà nên cũng có khi...
Công việc gia đình anh gắng trọn,
Chiến khu Ngọc Trạo chẳng xa gì !

Còn đương suy tính mọi nguồn cơn,
Thì Đạ ào theo: -- Mẹ, bụng con...
Trên trán mồ hôi ra tướn lượn,
Mặt mày tái nhợt... Bế đi luôn .

Thầy lang Đặng Thoại lắc đầu ngay :
Bệnh nặng rồi con, chịu bó tay !...
Sức yếu thân manh càng kỉệt quệ,
Nước này, còn biết tính sao đây ?

Sài cam đau ốm tháng nào không,
Có khác chi bông đã héo đòng.
Chạy thuốc tìm thang đà hết nẻo,
Ba ngày sau... Đạ...trút... hơi cùng...

Ghì chặt con yêu... -- Ới hỡi con...
Cả hai ngất lịm... xác không hồn !
Con tim ứ lạnh, dòng đông lại,
Cha mẹ chia đau sẻ nỗi buồn...

Con ơi... đau đớn tái tê lòng,
Nỡ để ông bà cha mẹ trông...
-- Em có tội nhiều... xin chị hãy...
Vật vờ,... ủ rũ,... thảm thê không!

“Số phận con mình có thế thôi,
“Can chi dằn vặt hả em ơi ?
“Đừng suy nghĩ lắm mà sinh bệnh,
“Còn các con, anh đó... nỡ rời !...”

Vâng, gắng vui lên chớ nghĩ liều,
Cùng nhau khắc khó phục gieo neo...
Muối dưa đắp đuổi lần năm tháng,
Chiu chắt vun gom mỗi một nhiều.

Thằng Hê mạnh giỏi lắm nghe anh,
Nhất định nay mai nó trưởng thành.
Góp sức xây làng thêm nức tiếng,
Chung lòng giữ nước mãi thơm danh.


*
Pháp Nhật tranh nhau, Súng nổ rồi !
Thời cơ đã đến... Đứng lên thôi !
Chiến khu soi rọi về thôn xóm,
Cách mạng mở đường đến khắp nơi.

Giáp Thân, Ất Dậu đói vô cùng,
Nhà sạch sành sanh,... trắng trọi đồng...
Lũ lượt lên rừng đào củ lỗ,
Lần mò xuống ruộng kiếm cua dong.

Đâu lúa ? Đâu ngô ? Hỡi cố bần ?
Làng trên xóm dưới có gì ăn ?
Bó rau, ngọn má lần hai bữa,
Lại tiếp mùa sau gánh nhọc nhằn !

Hỡi dân nô lệ, kiếp cơ hàn,
Gạo chứa đầy kho... chúng thế than !
Ta hãy cùng nhau đi lấy lại,
Ào ào đất Động... Kẻ nào can ?


Thù chung vẫy gọi các anh đi,
Bãi tập Vườn Sêu có quản chi !
Giác ngộ ba anh mài chí lớn,
Thương mình, trai gái quyết đua thi.

Lập đội Thanh niên cứu quốc quân,
Ngày đêm tập luyện vẫn chuyên cần,
Cơm canh tay mẹ lòng săn sởi,
Phục vụ tình em trí thiết thân.

Xông lên! Đất Việt hãy xông lên!
Giành lại giang sơn, cướp chính quyền.
Xoá bỏ gông xiềng, thân lệ thuộc,
Xây đời dân chủ, tự do thêm.

Nắng đẹp Ba Đình toả khắp nơi,
Tuyên ngôn độc lập. Ấm sao... Người !
Nghìn năm văn hiến về đây tụ,
Muôn thuở danh thơm mãi sáng ngời.

--“ Đồng bào nghe tôi nói rõ không ?”
Lời Bác yêu thương gọi triệu lòng.
Hãy lắng nghe,... bồi hồi, rạo rực,
Rất gần ta, non nước, cha ông.

Xóm làng mở hội giữa Đình, Vui!
Già trẻ hân hoan, miệng nói cười.
Cờ đỏ sao vàng bay phấp phới,
Trống cù náo nức vọng muôn nơi,

Đôi bàn tay dạn, ngón sần chai,
Đã dám vùng lên đánh đổi đời...
Đem lại cho mình cơm áo ấm,
Công Người ghi tạc, dám đơn sai !

*
Đất nước hồi sinh. Đổi cuộc đời.
Đôi ta, con cháu được nên người.
Ơn Anh ngã xuống bên cầu Tống,
Nhờ Chị cưu mang giữa núi đồi.

Cùng nhau tấp nập chốn đồng xanh,
Chăm bẵm đồi dâu, việc cửi canh...
Chữ Sặp mừng vui xây tổ ấm,
Duyên em thắm đượm những ân tình.

Ngoài kia quyên bạc góp vàng đông,
Mà vợ chồng ta chả một đồng...
Ta hẹn mùa sau cho lúa tốt,
Hạt vàng nhập đủ thuế nhà nông.

Cách mạng cho ta ruộng cấy cày,
Chúng mình sung sức chẳng ngơi tay.
Năm hai mùa gặt vàng ươm cả,
Nhà mấy bồ quay ngọn vót đầy.

Đêm ngày tận tuỵ với con thơ,
Bú mớm nâng niu kể giấc giờ.
Hôm sớm theo bà chơi thoả thích,
Chiều đêm cùng mẹ ngủ say sưa.


*
Có phải là em đã tái sinh,
Ở ăn chu đáo vẹn ân tình.
Nuôi con khó nhọc bao ngày tháng,
Mãn nguyện thay con đã trưởng thành.


Vẫn là chăm chút bãi dâu xanh,
Kĩu kịt đôi quang, ong ả mành...
Vẫn bếp lửa hồng săn ống sợi,
Sào tơ đầy ắp ánh trăng thanh...

Vẫn là câu ví giọng hò xưa,
Rộn rã miền quê vợi nắng mưa...
Bầy trẻ ngon lành say giấc ngủ,
À ơi... Cha mẹ thảnh thơi trưa...

Thương nhau chín nắng mười mưa,
Bái Cây lầy lội cũng đưa củi về,
Thung Miềng, Thung Hược nhiêu khê,
Đàng Binh thẳng tắp có về cùng đây ?

Đến Đồn ta nghỉ phút giây,
Trao nhau gánh nhẹ vợi ngày gian nan.
Cố Eo em chẳng phàn nàn,
Đường xa có bạn sẻ san tâm tình...


*
Kháng chiến trường kỳ trải chín năm,
Chín năm bươn chải, chín năm làm.
Con như măng mọc mầm non nớt,
Mẹ tựa đất dày mãi bón chăm...

Khi ra Nam Định bán sồi tơ,
Lúc chợ Kim Tân lợn giống chờ.
Tối mịt đàn con ra cổng đợi,
Khuya về mẹ gánh trĩu ngô khô.

Tạm đủ dăm ngày cơm muối dưa,
Nhường em Hê quần bữa ăn trưa.
“Làm anh phải thế”, Vâng, thưa mẹ...
Công việc phần anh dám tị lừa.

Có năm nắng hạn ruộng khô cằn,
Theo mẹ lên rừng kiếm miếng ăn...
Xách dỏ lăng xăng:-- Xa hả mẹ ?
Cầm dây hí hửng: -- Thấy đâu tăm ?

Có năm mưa lũ nước dâng tràn,
Lúa ngập làu bông, ruộng nóng ran.
Cùng bố đưa thuyền đi nhặt, mót,
Mẹ nhà giã thính, nén lòng an.

Nhiều đợt cha đi hoả tuyến dài,
Ở nhà giúp mẹ kém chi ai...
Vỡ lòng Hang Thị thầy khen tốt,
Ba tháng sau vào học lớp Hai !

*
Hoà bình trở lại xóm làng ta,
Chật chội san lên ở Cáo Đìa.
Tuy chẳng đủ đầy nhưng cũng tạm,
Vườn rau con lợn đỡ đần khi.

Giảm tô cải cách đất cày thêm,
Thẻ cắm gần xa , ruộng có tên...
Xây tổ vần công, vào hợp tác,
Có người, có bạn, thắm tình em

Đàn con học tập mái trường vui,
Cùng bạn cần chuyên rạng rỡ người.
Giấy bút dầu vơi cha chẳng quản,
Áo quần no đói mẹ không ngơi.

Tung tăng với bạn, kính yêu thầy,
Bạn mến thầy yêu, mẹ có hay ?
Bài vở làu thông, hàng chữ đẹp,
Ra ngoài phép tắc, thảo hiền thay...

Đàn con khôn lớn, thuận hoà sao,
Nhờ mẹ lo toan đủ mọi điều.
Công đức trời cao so vẫn thấp,
Nghĩa tình biển rộng sánh chưa cao!

Em ơi khó nhọc vô ngần,
Cuộc đời em gửi trọn phần cho con.
Nhìn con khẻo mạnh tươi dòn,
Chị mừng Người Mẹ vì con xá gì...


CHƯƠNG 2

Hiệp định thi hành nửa nước yên,
Điện Biên chói lọi khắp muôn miền.
Mái trường nhộn nhịp ngày khai giảng,
Làng xóm tưng bừng náo nức thêm.

Trông đàn con học, mẹ mừng vui,
Thêm Lạc làng bên chúng miệt mài.
Líu ríu đi về tranh luận ý,
Chụm đầu khuya khoắt giải bài mai.

Nhờ Hê, Lạc học khá dần lên,
Cái sáng trong em mở rộng thêm.
Khi bốn, khi năm: mừng bạn nhé,
Lúc hai, lúc một: ngại ngùng đêm.

Con kiến tha lâu tổ cũng đầy,
Cuối năm tổng kết được cô thầy.
Trao cho Hê, Lạc hai phần thưởng,
Biết giúp bạn bè, xứng đáng thay!

Anh tận tình sao, tính dịu hiền,
Có đàn em nhỏ... nhớ không quên.
Mẹ coi như thể là khúc ruột,
Cha quý khác nào những đứa con...


Vui đùa các bạn bảo “đôi chim”,
Hê thật thà hơn: -- Đấy đứa em!...
Lạc thẹn, e dè không dám đến,
Học hành sa sút... Thế sao nên ?

-- Xin mẹ cho con được đến nhà,
Cùng em Lạc học kẻo không qua
Kỳ thi tốt nghiệp thành dang dở,
Tình nghĩa anh em... nỡ để mà...

Người đi kẻ đón toại lòng nhau,
Tốt nghiệp tên em điểm xếp đầu.
Mẹ nhắc luôn anh từ độ ấy,
Vì sao không thấy? Nó đi đâu?

Em giả không nghe, mẹ hỏi dồn:
-- Sao mà thơ thẩn, cớ chi con ?
Hay là hai đứa bay hờn giận,
Mẹ mỉm cười, em đôi má son!

*
Đất nước ngời ngời Nghị quyết Ba,
Hậu phương vững chắc chiến trường xa.
Miền Nam máu chảy tràn thôn thị,
Đất Bắc công cao khắp mọi nhà.

Mỹ nguỵ thua đau, cậy sức liều,
Hung hăng nhắm mắt cố trèo cao.
Con ma, thần sấm thi nhau lượn,
Thành thị, nông thôn ngửng thẳng đầu.

“Không có gì quý hơn đọc lập tự do!”
Lời Bác thiêng liêng khắp cõi bờ.
Đất nước ngàn cân treo sợi tóc,
Là người dân Việt quyết không thua!

Rầm rập ra quân khắp mọi miền,
Gái trai già trẻ quyết xông lên.
Tay cày, tay súng, tay liềm búa,
Nhấn lũ giặc trời tận đất đen !

Công trường, nhà máy, chí trào sôi,
Đồng ruộng, đồi nương, ý ngất trời.
Ba sẵn sàng tòng quân giết giặc,
Đảm đang hậu cứ có bao người.

Hà Tiến ra đi mấy đợt rồi ?
Động Bồng lưu luyến buổi chia phôi...
Kẻ đi người ở tình chan chứa,
Hứa hẹn ngày mai... những nghẹn lời...

*
Con ơi Tổ quốc lâm nguy,
Tình riêng gác lại ra đi chiến trường.
Mong con chiến đấu ngoan cường,
Trả thù rửa hận quê hương đôi miền.

Lời mẹ con nay tạc đáy lòng,
Ghi tên đầu sổ đợt xung phong.
Nước non gặp phải cơn nguy biến,
Tỏ mặt trai nhà, rạng núi sông!

Hướng phía Đồng Canh lạy Mẹ già,
Quay vào thưa với mẹ cùng cha:
-- Làm trai trước phải đền ơn nước,
Sau mới ra công báo đáp nhà.


Con đi nhiệm vụ quyết hoàn thành,
Dù phải hy sinh tính mạng mình.
Cha mẹ ở nhà luôn mạnh khoẻ,
Có nhiều lúa gạo, giặc tan nhanh...

-- Cha mẹ mong con ở tuyến đầu,
Vững vàng tay súng, chí càng cao.
Đôi điều cặn kẽ xin ghi nhớ,
Giây phút chia tay, nước mắt trào.

*
Tiếng trống đồng vang giục gĩa lòng,
Xóm làng đưa tiễn rộn ràng không.
Người đi bịn rịn bao thương nhớ,
Kẻ ở âm thầm những đợi trông.

“Từ ngày anh đi,
“việc đồng em giỏi giang,
“ruộng cấy dăng dây,
“cây lúa thẳng hàng,
“đào đắp mương dẫn nước quanh làng...”


Tiếng ai tha thiết giục lên đường,
Gửi trọn niềm tin, nỗi nhớ thương.
Xin hẹn ngày mai về chiến thắng,
Quây quần xum họp giữa quê hương.

Sao vàng cờ đỏ rực trời quê,
Nhịp trống “tùng rinh”... vọng bốn bề.
Thanh thiếu hai hàng nghiêm đội ngũ,
Toàn dân lớp lớp hướng người đi.

Lạc đứng nhìn theo... vội trách thầm:
“Đi mà chẳng nói, trốn em chăng?”
Tung khăn, vẫy nón, bàn tay bắt,
“Đi khoẻ”! “Ở nhà sản xuất hăng.”!

Kìa, mẹ ta ư? Lại cả bà!
Bà sờ mặt cháu, nắm tay ta:
-- Quét cho sạch hết phường ăn cướp,
Mọi việc làng quê có mẹ bà...

Rưng rưng nước mắt nghẹn đôi lời,
-- Con nguyện làm theo được mới thôi.
Mẹ chạy theo con cài cúc áo,
-- Xin bà ở lại mạnh và vui.

Tiếng trống rộn ràng mỗi bước xa,
Cờ sao lồng lộng khúc hành ca.
Tự hào biết mấy người ra trận,
Vinh dự bao nhiêu kẻ ở nhà.

Người đi hùng dũng tiến lên,
Kẻ về nén lại nỗi niềm nhớ thương.
Người đi không một vấn vương,
Kẻ về dãi nắng dầm sơng đợi chờ!...


CHƯƠNG 3

Đơn vị dừng chân, đã đến rồi,
Miền Nam 
“máu thịt ở tim tôi”
Đêm đi ngày luyện khinh gian khổ,
Vượt suối băng đèo vẫn vẻ vui!

“Hành quân xa, súng mang nặng trên vai,

“Phía xa xa bao ánh lửa
“Đom đóm lập loè bay
“Mơ ngày mai, dưới trời mây...”

Mưa ngàn suối lũ có hề chi,
Đâu có giặc là ta cứ đi.
Thà chết còn hơn quỳ lạy chúng,
Hy sinh, dân nước mới yên bề !

*
Chiều nay xung trận đó rồi Anh,
Lệnh đã ban ra,... Thắng quyết giành.
Tổ bộc Hê xung vào đột phá
Đoàn tin chấp nhận, tiến lên nhanh !

Pháo hiệu bung ra,... Pháo dập đều,
Trong đồn giặc hoảng, tiếng la kêu.
Quân ta ào ạt...rồi ngưng lại,
Một ổ liên thanh chống cự liều...

Bộc phá đâu rồi ? Bộc phá đâu ?
Chỉ huy truyền lệnh: -- Phá lên mau!
Như tia chớp giật, Hê lao tới,
Tiếng nổ long trời, đất đảo chao !

Xung kích xông lên... Ác liệt thay!
Kề bên xuất hiện..đạn ken dày.
Anh ôm trái phá vòng sang phải
“Bình tĩnh nghe con...” Chắc quả này !

Thoăn thoắt bò lên, áp sát người,
Châm ngòi lao thẳng, lộn vòng xuôi.
Ổ đề tan tác theo mây khói,
Lũ giặc kinh hoàng,... chạy tả tơi!...

*
Mấy trận công đồn nối tiếp theo,
Anh trong tổ bộc vẫn đi đầu.
Bao nhiêu ụ súng cùng lô cốt,
Chính tay anh hất chúng bay vèo!

Chiến dịch mùa khô giải quyết xong,
Hôm sau về cứ hội mừng công.
Được bình Dũng Sĩ đi Đoàn dự,
Xứng đáng làm sao! “Mẹ hởi lòng !”

Đại Hội vừa xong, được thưởng ngay
Một lần đi phép. Sướng vui thay !
Mẹ ơi con lại về thăm Mẹ,
Náo nức đôi chân, rạng mặt này !


Đây rồi Thanh Hoá của ta ơi,
Đồng ruộng Hà Trung lúa tốt bời .
Hà Tiến, Động Bồng... Anh đứng lặng...
Quê hương... cha mẹ với bao người.

Ta đã từ đây đã lớn khôn,
Cỏ cây sông núi mẹ gom dồn
Cho con thành trưởng và khôn lớn,
Để đến bây giờ gửi nước non.

Nọ Cáo Đìa kia, nhà ở đây,
Nhìn quanh hồi hộp... lặng từng giây...
A! Em... Ôi! mẹ, cha!... – Con đã...
Nhào tới ôm chầm... Sung sướng thay !


Tin vui làng xóm đến mừng thăm,
Người hỏi con yêu, vợ hỏi chồng...
Vồn vã tươi cười, câu chúc tụng,
Chân tình rành rọt chuyện đồn công.

Đậm đà hương sắc bát chè xanh,
Chú, bác, anh em nặng nghĩa tình.
Nửa tiếng ân cần nơi cắt rốn,
Suốt đời nhớ mãi đất khai sinh.

“Mẹ ơi con thắp nén hương này,
Xin độ cho con mạnh tháng ngày.
Tiếp tục ghi công đền nợ nước,
Cũng lá báo hiếu Mẹ hôm nay.”

“Con về với Mẹ với quê hương,
Được sống bên con mấy bữa thường
Mai mốt lên đường luôn tiến bộ,
Một lòng quyết thắng nhé con thương! ”

Lời vang của Mẹ thấm từ lâu,
Bắt kẻ thù kia phải cúi đầu.
Sống xứng anh hùng non nước Việt,
Chết vinh tuấn kiệt đất năm châu!

Các em tíu tít rộn nhà sân.
Quấn quýt bên anh, ngắm áo quần.
Vành mũ tai bèo sao lấp lánh,
Ngồi nghe kể chuyện chả cần ăn!

Các cô các cậu thấy mà mê,
Quyến luyến chia tay, chẳng muốn về.
Nhớ thuở cùng nhau chơi đố lá,
Quên sao ngày tháng gặp mùa thi !

Đất nước hai miền đang chiến tranh,
Ra đi nhiệm vụ vẫn chưa thành,
Chữ tình gác lại: -- Con còn bận,
Thanh thản cho ai, Nhẹ nỗi mình.

Một tuần dào dạt những niềm vui,
Như cánh chim bay gặp gió trời. 
Lồng lộng không gian bay bát ngát,

Tưng bừng đây đó sắc hoa tươi.

Chào quê hương nhé, lại đi đây, 
Con hẹn không xa,Mẹ đợi ngày.
Một quãng Mẹ đưa lòng ấm mãi,
Đoạn đường em tiễn dạ không lay.

*
Ở chốn quê nhà, anh có hay ?
Giờ em phụ trách nữ quân này.
Ở đâu anh gọi là em đến,
Mở lối thông đường mạnh mẽ tay.

Nửa đêm về mệt, mẹ ân cần:
-- Nó gửi lời thăm tới các con.
Thư viết đôi dòng chung tất cả,
Đọc rồi mẹ hỏi lại buồn hơn...

Bây giờ em đã khác xa anh,
Tròn lẳn đôi vai tóc mượt xanh.
Tố nữ tranh xưa còn kém vẻ,
Cô tiên cổ tích hoá chưa thành !


Gian này em học có anh bên,
Cái ghế ba đai... Lạc mải nhìn...
Có phải như anh vừa ở đó ?
“Đi rồi !”, mỗi lúc nhớ nhung thêm...

Về phép anh sang với... mẹ cha,
-- Con là con cả của nhà ta.
Nhìn em, mẹ biết...em e thẹn...
-- Tuỳ các con thôi... Rõ thật là !

Anh ruột em ư ? Có lẽ nào ?
Không cùng cha mẹ họ hàng đâu !
Đôi chim khác tổ, lòng em đã... 
Mà lại anh em... Chẳng thể nào !

Nhớ buổi ra đi chẳng một lời,
Từ xa ngoái lại chỉ chào thôi...
Đi thì cũng dở, về sao đặng,
Mỗi bước lòng em mỗi trách người !

Nhiều hôm ngồi học nghĩ không ra,
Anh lặng nhìn em tóc bỏ xoà...
Âu yếm lại gần anh vén gọn,
Ân cần ngồi cạnh nắm tay ta...

Bồi hồi... có phải mối tình ta ?
Ánh mắt lời đưa cảm thiết tha. 
Mong một sớm chiều anh ngỏ ý,
Chờ trong giây lát bạn đơm hoa.

Anh sợ rằng đi níu bước chân ?
Tung đôi cánh rộng chậm lên dần...
Không gian cùng tận, em đâu cấm
Chiến địa bao vùng, dám dấn thân ?

Anh sợ tình em... nhụt trí trai,
Như là gánh nặng nén đè vai !
Mười phân muốn cả mười phân vẹn,
Danh giá gia đình, danh giá ai !

Trời ơi ! Anh nghĩ tội tình em,
Hẹn biển thề non vẫn nặng nguyền:
Tổ quốc lâm nguy... là tất cả,
Tình em tiếp sức thắng nhanh thêm !...

Hay là hoa nở chẳng thơm tươi,
Để bướm bay qua bỏ lối hoài ?
Dẫu có thêm màu không nỡ đoái,
Nào đâu chau chuốt để ra phai !

Hay là đã có chốn nào hơn,
Lá mượt cành xanh cánh dập dờn ?
Quên bạn sớm khuya cùng một góc,
Xa người dầm dãi chốn hương thôn ?

*
Có đêm mơ thấy đến gần bên,
Chụm mái đầu xanh sáng ánh đèn
Đôi mắt nhìn em âu yếm thế,
Thôi anh, đừng có nói chi thêm!

Có đêm thấy đứng ngã ba chờ,
Gió rít từng cơn lắc rắc mưa...
Chiếc áo ni lông quàng lấy tạm,
Đến trường tách hẳn sợ lời đưa!...


Có đêm mơ giải phóng miền Nam,
Cả nước hân hoan khúc khải hoàn.
Anh xuống ga Cừ em đón nhận,
Dang tay hồ hởi bế em lên!...

Nhiều đêm mơ gặp... chỉ là mơ!...
Tỉnh dậy trong lòng cứ ngẩn ngơ....
Thà để ta vui trong mộng mị,
Còn hơn em lẻ giữa đời thơ!...

Trách phận sinh ra buổi loạn này,
Lại người bão tố chẳng lung lay.
Gửi thương, thương lại âm thầm quá,
Nén nhớ, nhớ càng da diết thay!...

*
-- Con đừng nghĩ quẩn, tội người ta,
Để đến nay mai sẽ rõ mà...
Ơn mẹ niềm tin chôn tấc dạ,
Nhờ cha thư nhạn gửi phương xa:


“Anh ơi cho đến bao giờ,
Hiền Lương chung bến đôi bờ liền nhau ?
Ngày dài rồi lại đêm thâu,
Càng thương anh ở tuyến đầu gian truân...

Chim ngàn còn biết tình ân,
Mà sao em phải chịu phần lẻ loi ?
Xin anh nói một đôi lời,
Để cho nụ nở hoa cười với trăng!

Mai đây sóng lặng bể bằng,
Một nhà xum họp vui chăng hỡi người.
Tưởng rằng đũa sẽ nên đôi
Ngờ đâu mỗi chiếc một nơi thế này!”


Ngày tháng anh ơi nhớ lại thương,
Thăm cha em đến lệ như thường.
Thay anh hôm sớm nào em quản,
Giúp mẹ đêm ngày vợi vấn vương...

CHƯƠNG  4


Nam Bộ Thành Đồng, Tổ quốc ơi,
Hôm nay ta đã đến đây rồi.
Gia đình cha mẹ ta vui khoẻ,
Mẹ, mẹ yêu thương dặn hết lời.

Quà thư đồng đội xúm chia nhau,
Một thoáng tình quê cũng khắc sâu.
Thủ trưởng ân cần chia gói thuốc,
Cán binh thân mật sẻ từng câu!

“Mảnh đất quê ta tự thuở nào,
Thơm hương đồng trũng những mùa sau.
Hạt vàng hẹn ước ngày giao kết
Gạo trắng chờ mong phút có nhau.”

Chuyện nhà, chuyện mẹ, chuyện đàn em,
Chuyện bạn vào thăm chẳng có quên.
Bạn lắng tai nghe mà cứ tưởng,
Mình về ít bữa mới vừa lên...

Chính uỷ cười vui: -- Chuyện Lạc sao ?
Thưa rằng: -- Em gái... có gì đâu !
-- Mày Mai, nó Nguyễn... Em sao thế ?
Khó nói làm sao... Cứ gật liều!...

Có trời biết được!... Chả ai tin...
Cầm lá thư đưa... Bạn liếc nhìn.
Như chớp giằng ngay, đem bóc đọc,
Sao mà quá thế ... Thế không nên!

-- Rõ ràng ba mặt chối nữa không ?
-- Đã có gì chưa nói thật lòng ?
-- Mới chỉ áp môi thôi hả cậu ?
Mỗi người một ý... trốn vào trong!

Vui sao đồng đội ở gần xa,
Hôm sớm bên nhau thật mặn mà.
Mẹ chớ lo chi ngoài chiến địa,
Có tình non nước trảỉ bao la.

Cán quân hôm sớm một lòng chung,
Xuất trận ra quân quyết đến cùng.
Về cứ vui như làng xóm cũ,
Đời thường ấm cúng toả mênh mông.


*
Cầm lá thư em viết dạo nào,
Vượt ngàn khói lửa vạn gian lao.
Qua bao nhiêu trạm em nằm đợi,
Để đến cùng anh sẻ ngọt ngào.

Anh đi gìn giữ đất quê hương,
Chỉ một lòng mong ở chiến trường:
Lập được nhiều công cho Tổ quốc,
Anh hùng chống Mỹ quyết theo gương.

Đã bao lần gặp đó rồi em,
Như nắng ban mai rực rỡ thềm.
Vì nghĩa ngày về không hẹn trước,
Quân thù còn còn đó... tính chi nên !

Trận địa vui như ở xóm làng,
Có tình gia quyến với lân bang.
Có mùa xuân nở hoa đầu súng,
Có chiến công anh nối nhịp nhàng...


Này hỡi đêm dài vằng súng xa,
Cho ta tình ấy gửi em ta.
Để ta vui vẻ vào trận mới,
Nhổ sạch bốt đồn, đuổi giặc ra!

Đừng nên oán trách anh nay,
Nước nhà còn giặc chẳng ngày nào yên.
Sục sôi khí thế muôn miền,
Lẽ nào anh tuổi thanh niên lại là...

Làm trai quyết chí xông pha,
Đánh cho Mỹ cút, Nguỵ ra đầu hàng.
Quê nhà em hãy đảm đang,
Chiến trường giết giặc anh càng lập công

Tuổi xuân thề hiến non sông,
Hiếu Trung ghi tạc đáy lòng không phai.
Nước nhà thống nhất một mai,
Ngày về xin hứa ngỏ lời với em...

Trong này anh vững vàng thêm,
Ngoài kia em chớ có quên phong trào...

Lập nhiều thành tích cho nhau,
Tự hào trên tuyến hàng đầu có em.

*
Mấy hôm nay chuẩn bị công đồn,
Đây bãi rau xanh, đây xóm thôn.
Đây đất phù sa tươi tốt lúa,
Máu đòi trả máu giục từng cơn.

Sa bàn in đậm dáng quê hương,
Làng của ta đây nối các đường.
Loang giọt máu đào đòi độc lập,
Nở chùm hoa tím gọi yêu thương.

Nhớ lấy từng tên mảnh đất này,
Bao người ngã xuống ngậm thù đây ?
Ghi sâu tang tóc trên người mẹ,
Nhớ mãi hờn căm ánh mắt thầy.

Đồn bốt hào chăng chịt khắp miền,
Giặc dùng bom đạn sới cày lên.
Gieo bao tai hoạ, đời rên xiết,
Rắc những đau thương, thế rủa nguyền.

Lũ giặc ngông cuồng... Bay biết không ? 
Thù căm muôn trượng, nấu nung lòng !
Trùm lên sông núi từng cây lá,
Sẽ nhấn chìm bay xuống biển Đông !

*
Cầm súng ta đi... Kể tự giờ,...
Hỡi làng, ơi Mẹ, các em thơ.
Đêm nay trút hận thù vào giặc,
Hả dạ bao năm nén đợi chờ...

“Con đi nhiệm vụ cho tròn,
Thù nhà nợ nước chớ quên lúc này.
Vững vàng quyết thắng đêm nay,
Mai về mang chiến công này tặng em...”

Đêm nay rồi đấy... Chỉ đêm nay...
Đợi lệnh tao lên hỏi tội mày.
Gieo gió thì giờ bay gặt bão,
Đất trời chẳng chứng, tận rồi bay!


Đêm đã về khuya. Lặng bốn bề,
Bỗng chùm pháo hiệu sáng trời quê.
Trong ta khơi dậy niềm kiêu hãnh,
Cùng bạn đinh ninh vẹn ước thề!

Pháo dập dồn tuôn. Sắt thép nhào,
Từng làn giận giữ vút trời cao.
Thầy khôn tớ bợm nay xô đổ,
Nhân vị cần lao phút lật nhào!

Tăng ta vùn vụt tựa tên bay,
Đạn rít băng băng nhắm thẳng mày.
Thằng Nguỵ đâu rồi cho hết kiếp 
Quân Hoa có trốn cũng tan đời !

Hỡi núi cùng sông đứng dậy nào,
Hận thù sôi sục đã dâng cao.
Lẹnh xung phong phát vang ngoàỉ trận.
Tiếng thét nhoài lên khỏi chiến hào...

Quân ta hùng dũng tiến lên nhanh,
Khói lửa bao vây, bốt vỡ thành.
Đồn luỹ bốn bề trùm khói lửa,
Nức lòng tổ bộc xốc theo anh.

Bỗng phía rào bên ổ đại liên,
Tằng tằng trút đạn chắn đường lên.
Mấy anh xung kích... Kìa... chao đảo...
Tổ bộc đâu rồi, bắt chúng im!

Hê thoắt vùng lên, quyết chẳng nhường,
Tằng tằng!... Vội ngã... Phải xem đường...
Diệt ngay ổ súng bên sườn phải,
Đồng chí theo tôi!... Thật khẩn trương!

Thêm một rồi hai... ngã... Sao đây?
Tay anh bên trái... máu dòng dây...
-- Để em băng bó... – Không sao cả!
Cô cứu thương nài... Gạt phắt ngay!

“Không con, con có việc gì đâu!”
Anh hét: -- Xung phong! Ném trái vào.
Lộn nửa vòng, nghe rung chuyển đất

Ầm vang!... Ụ súng biến còn đâu!

Đằng kia... một ổ lại gầm rên,
Đồng đội còn ai?... Hãy tiến lên!
Quyết bắt chúng bay đền tội ác.
Vượt làn lưới đạn... cố trườn thêm...

“Ôi con tôi... Tay máu... Không! Không!
Ngòi có làm sao?... Trái ở hông...”
Phía dưới toàn quân chăm chú dõi,
Trên đài chính uỷ mải mê trông.

“Nâng trái lên con... Thế được rồi,
Lao đi!”... Tiếng nổ lở long trời!
Ổ liên chìm nghỉm... Ta ào tới...
Lũ lượt ra hàng! Thắng! Mẹ ơi...

“Kìa sao ... ôm ngực?... Đứng lên con!”
Náo nức ngoài trong quét sạch đồn.
Chiến thắng lẫy lừng vang khắp chốn,
Tưng bừng náo nức mọi làng thôn.
 

*
Cứ đã đây rồi... Cứ đấy ư?...
Hay ngoài mặt trận... dưới hầm tư?...
Hay nhà ta ở... quê hương Động?...
Đâu cũng được mà... Đâu cũng như...

Chỉ nghe loáng thoáng vọng từ xa:
-- Tổ bộc anh Hê xứng đáng là...
Riêng một mình anh ba ụ kháng,
Kèm ba tiểu đội, bỏ xa ta...

Thầy thuốc, anh em đứng chật phòng,
Có cha, có mẹ,... có mình không?
“ Mẹ vui nhiệm vụ con hoàn tất,
Cha mẹ và em được hả lòng!”

Kiệt sức rồi anh... Mắt dại đờ!...
Đôi môi mấp máy,... tiếng dần thưa...
Lắng nghe lời dặn sau cùng ấy,
Nhớ mãi gương Anh, giục bốn mùa...

“ Tiếc... không được... đánh... Tiếc thay mà,...

Hãy trả thù cho... Mẹ chúng ta...”
Đôi mắt nhắm nghiền : -- Chào ... ở lại...
Hai tay buông thõng... Đớn đau là!

“ Ôi con của Mẹ... của Giang Sơn,
“ Con đã vì Dân rửa nhục hờn.
“ Cũng biết lòng con chưa toại nguyện,
“ Toàn dân ghi nhớ mãi công ơn.”

Con yên giấc ngủ vạn ngàn thu,
Có Mẹ ngày đêm cất tiếng ru...
Có đất Anh nằm xây trái ngọt,
Có người yêu dấu đợi trăng lu...

Thương Con lòng Mẹ chứa chan,
Nhìn Con ruột đứt tâm can rối bời...
Giờ đây Con đã thành người.
Của đời Thiên Cổ sáng ngời mai sau.

Mất Con lòng Mẹ đớn đau,
Bao nhiêu đền đáp bằng đâu Con mà!
Bây giờ Con đã đi xa,
Đời Con dâng Nước thật là tận Trung...

*
Nước tan nhà mất phút lâm nguy
Tiếp bước Hơ ơi, Mẹ chẳng nề.
Con hãy lên đường theo chúng bạn,
Gương Anh còn đó .. Đứng lên đi!

Náo nức lên đường... Buổi tiễn đưa,...
Bồi hồi lòng Mẹ tựa năm xưa.
Tự hào biết mấy nơi tiền tuyến,
Thêm sức con ta... Hẹn một mùa...

Tin vui thắng trận rộn loa đài,
Có cả công Con, phấn khởi hoài.
Đất nước rồi đây tan bóng giặc,
Nhà ta hôm sớm lại vầy vui...

Nhưng có ngờ đâu... tiếp bước Anh,
Vành tang trắng nghẹn cánh đồng xanh...
Nỗi đau lòng Mẹ... hai lần uất,
Dâng hiến non sông Mẹ trọn tình!

Ngày ta toàn thắng Mẹ mừng sao,
Có các Con đây... Mẹ nghẹn ngào...
Thấm thía bao nhiêu nền độc lập,
Đổi bằng xương máu. Hỡi mai sau!


*
Sao vàng hồn nước được cầm tay,
Hỡi lớp tương lai được thế này.
Có biết giờ đây nền độc lập,
Máu xương ai chảy để Ngày nay?

Ơi hỡi làng quê hỡi núi sông,
Thân ai cò vạc đất chua nồng.
Nhờ Tình của Mẹ, Công Anh nặng,
Mà nắng vàng tươi sưởi ấm lòng.

Trời đã về ta, Đất của ta,
Vui sao Hạnh phúc đến muôn nhà.
Nâng niu chuyện cũ càng lưu luyến,
Non nước muôn đời mãi hát ca.


*
Việt Nam đất nước của ta ơi,
Muôn xót nghìn đau để đẹp Người.
Rạng rỡ Ông Cha từ thuở trước,
Tự hào Con Cháu cả tương lai.

Mẹ góp thêm công sức các Anh,
Anh đi nhiệm vụ đã hoàn thành.
Lại về bên Mẹ lưu muôn thuở,
Tiếp bước cùng Cha sáng sử xanh.

Dòng sông mát rượi bóng Quê Hương.
Nhớ Mẹ ngày xưa bao vấn vương...
Một gánh Tình Xuân trao gửi lại,
Hai vai Nghĩa Lớn nặng sa trường!

Mái đình còn đó... Xóm làng đây,
Vời vợi lòng Con, Mẹ đất này.
Xin hát Bài Ca Người Bất Diệt,
Cho Người yên giấc giữa Trời Mây.



***
Chuyện xưa về Mẹ anh hùng,
Nôm na ghi lại đôi dòng làm vui.
Bây giờ cuộc sống đẹp tươi,
Càng thương Cha Mẹ cuộc đời lầm than!

Tình yêu của Mẹ chứa chan,
Vẫn còn ngào ngạt toả lan giữa đời.
Chúng con xin nguyện đất trời:
Giữ Tình của Mẹ xanh tươi đất này...


                                   Tháng Bảy năm 1997
                                           HỒ CHẤT
                            
Viết nhân dịp kỷ niệm 50 năm 
                           Ngày THƯƠNG BINH LIỆT SĨ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Trường ca : TÌNH CA SÔNG HOẠT (phần cuối)
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
HỒN THƠ VIỆT :: SÁNG TÁC THƠ-
Chuyển đến